Đây là những bài thơ bạn ấy bắt mẹ đọc đi đọc lại cho bạn ấy nghe nhá, hầu như bạn ấy nhớ lời bài thơ và đọc vuốt đuôi được mấy từ cuối câu từ khi bạn ấy 21 tháng tuổi:
ĐÁM MA BÁC GIUN (TRẦN ĐĂNG KHOA - GÓC SÂN VÀ KHOẢNG TRỜI)
Bác giun đào đất suốt ngày
Trưa nay chết dưới bóng cây sau nhà
Họ hàng kiến kéo ra
Kiến con đi trước kiến già theo sau
Cầm hương kiến đất bạc đầu
Khóc than kiến cánh khoác màu áo tang
Kiến lửa đốt đuốc đỏ làng
Kiến kim chống gậy kiến càng nặng vai
Đám ma đưa đến là dài
Qua những vườn chuối, vườn khoai, vườn cà
Kiến đen uống rượu la đà
Bao nhiêu kiến gió bay ra chia phần.
MÈO CON ĐÁNH RĂNG (SƯU TẦM)
Vui chưa buổi sáng
Mèo đòi đánh răng
Mẹ bôi kem trắng
Lên bàn chải hồng
Nghe mùi thơm nồng
Mèo đưa mũi hít
Tưởng đâu kẹo quýt
Hay là xing gum
Mèo nếm từng phần
Ngon ngon lạ lạ
Rồi xơi tất cả
Còn bàn chải không.
NHỮNG CON MẮT (SƯU TẦM)
Lúng liếng trên cành cây
Là muôn nghìn mắt lá
Chân có mắt cá
Để dò đường đi
Muốn biết cá gì
Phải dò mắt lưới
Mắt bão hay thổi
Chả ai chơi cùng
Đứng xếp thành hàng
Mắt tre, mắt nữa
Còn cái ô cửa
Là mắt ngôi nhà
Mắt của ngôi nhà
Mắt của người già
Thường hay đeo kính
Bé ngồi nhầm tính
Còn thiếu mắt sao
Rít tận trời cao
Đêm đêm nhấp nháy
Tìm mãi chả thấy
Mắt mình ở đâu
Cái gương ngó vào
Long lanh mắt bé.
SAO KHÔNG VỀ VÀNG ƠI (TRẦN ĐĂNG KHOA - GÓC SÂN VÀ KHOẢNG TRỜI)
Tao đi học về nhà
Là mày chạy xồ ra
Đầu tiên mày rối rít
Cái đuôi mừng ngoáy tít
Khịt khịt mũi rung râu
Rồi mày nhún chân sau
Chân trước chồm mày bắt
Bắt tay tao rất chặt
Thế là mày tất bật
Đưa vội tao vào nhà
Dù tao đi đâu xa
Cũng nhớ mày lắm đấy
Hôm nay tao bỗng thấy
Cái cổng rộng thế này
Vì không tháy bóng mày
Nằm chờ tao trước cửa
Không nghe tiếng mày sủa
Như những buổi trưa nào
Không thấy mày đón tao
Cái đuôi vàng ngoáy tít
Cái mũi đen khịt khịt
Mày không bắt tay tao
Tay tao buồn làm sao
Sao không về vàng ơi?
Nghe bom thằng Mỹ nổ
Mày bỏ chạy đi đâu
Tao chờ mày đã lâu
Cơm phần mày để cửa
Sao không về hả chó?
Vàng ơi là Vàng ơi!