* Bạn Sơn ốm mấy hôm nay rồi (Sốt, viêm họng). Hôm nay mẹ phải nhắn tin cho cô nhờ cô để ý đến bạn ấy, nếu mệt quá thì alo để mẹ đón bạn về nhà. Hôm qua đi học về , mẹ thấy bạn mệt rũ ra, thế mà cũng vẫn thì thầm vào tai mẹ "Hôm nay con lại được cô khen đấy mẹ ạ. Từ tết ra mẹ thấy bạn ấy tiến bộ vượt bậc, kết quả học tập của tháng 2 khá hơn hẳn. Cô nhận xét bạn học toán nhanh hơn, hiểu và giải được các bài toán khó (Mẹ hơi buồn vì bạn không yêu thích học môn toán, chứ bạn mà yêu quí môn này chắc bạn sẽ học tốt hơn nữa). Bên cạnh đó, phần đọc vẫn kém, đọc nhỏ, chưa trôi chảy, chữ viết thì xấu kinh dị, sai cỡ chữ,... , phần luyện từ & câu, tập làm văn bạn làm khá ổn.
"Cô giáo nói rằng, bạn ấy mà bị điểm kém, bị cô chê là bạn ấy phản ứng ngay ra mặt với cô á, mặt xị ra, buồn cười lắm nên cô phải kết hợp nhiều chiêu với bạn ấy để bạn ấy vui vẻ học bài á"
* Có lần bạn ấy kể với mẹ chuyện này:
Bạn: Cô giáo con bảo, các bạn ngồi bàn đầu là các bạn học kém, phải ngồi bàn trên để cô dễ kèm cặp.
Mẹ: Ôi, thế Hà Sơn của mẹ học dốt thế à (bạn vừa chuyển lên ngồi bàn đầu)
Bạn: (Tính bạn ấy thật như đếm ấy, trêu quá là bạn khóc ăn vạ á) Không phải. Nhưng trường hợp của con là khác. Cô bảo, bạn Huyền và bạn Sơn ngồi bàn đầu là để giúp cô kèm các bạn học kém chứ không phải hai con là học dốt
* Mẹ đang nói chuyện với HS rằng, con uống thuốc xong thấy trong người như thế nào, có ổn không, để mẹ còn tính tiếp. Ấy vậy mà cái bạn Khoai choắt bạn ấy nghe được câu chuyện, bạn ấy đã thì thầm vào tai bố: "Bố gọi bác sỹ tiêm nhá"
* Chuyện về bạn Khoai thì cười suốt ngày á. Bạn ấy thích học nhưng cực kỳ thô bạo với các bạn sách, truyện. Nhìn bàn tay bé tí xíu của bạn ấy lật giở quyển sách cũng đã thấy thương hại cho bạn sách á. Sách, truyện hầu như từ thời anh Sơn, anh ấy giữ gìn cẩn thận lắm, rất biết nghe lời mẹ, thế mà đến tay bạn Khoai, mọi thứ cứ gọi là tơi bời hoa lá. Những quyển sách dày, hình ảnh đẹp mẹ đều phải cất đi hết (để lớn chút nữa mới cho bạn ấy xem, chứ vào tay bạn ấy bây giờ thì sớm muộn gì cũng ra thùng rác hết
.
Hai quyển sách Tiếng việt lớp 1 của anh Sơn bạn ấy vần cho tơi bời rồi. Bạn ấy đi học về nhà là ôm quyển sách, sáng ngủ dậy cũng ôm quyển sách, chị Thi lên chơi muốn mượn để học 1 chút bạn ấy cũng không cho, cứ ôm khư khư và bảo "Sách của em chứ". Bố bạn ấy thì thỉnh thoảng cứ la làng lên rằng: "Ối giời ơi, trong sách chỉ có 4 bức tranh bé tí tẹo, không có 1 dòng chữ nào mà cứ bắt đọc đi là sao, đọc cái gì???????? Khổ, kể chuyện theo tranh mà
* Mẹ pha thuốc cho anh Sơn uống, bạn ấy phi đến vèo cái ra "Uống thuốc nhá, thuốc của em chứ". Trộm vía, bạn ấy uống thuốc dễ lắm ấy, nhỏ mũi cũng dễ, ngược lại hoàn toàn với anh Sơn.
........